“Chị Châu ơi, ngủ đi thôi! Muộn rồi”

.

DSC_4907-copy

“Mang sứ mệnh của người truyền lửa, đêm ngày có thể luân phiên nhưng nụ cười và thần thái luôn phải giữ vững”.

“Chị Châu ơi, ngủ đi thôi! Muộn rồi.”

Con bé vừa ngó đầu vào nhắc tôi vừa dụi dụi mắt rồi ngáp. Chắc nó dậy đi uống nước, thấy đèn phòng vẫn sáng nên đảo qua xem chị Châu của nó đang làm gì ấy mà. Nhìn bộ dạng lù xù của nó mà tôi phải bật cười. Tôi xua tay bảo nó vào giường ngủ tiếp đi, sáng mai 6h còn dậy đi chương trình nữa. Và không quên câu nói dối kinh điển: “Chị sắp xong rồi. Làm nốt tí này nữa thôi rồi chị ngủ luôn”. Thế nhưng mà cái “tí” ấy lúc tôi giải quyết xong công việc thì cũng đã 3 giờ sáng.

Cả ngày xoay như chong chóng với công việc. Nào hàng mới về, nào gặp mặt nhà phân phối, nghe chuyện của chị em dạo này buôn bán ra sao, đảo qua vài nơi gặp khách hàng.. Vậy mà không hiểu sao đặt lưng xuống giường tôi không thể ngủ luôn được. Ngày mai lại một chương trình “Tin để thành công” nữa. Lòng tôi miên man suy nghĩ. Gia đình, bạn bè hay mắng tôi vì cái tội làm khổ bản thân. Có một chương trình đấy, mà rõ là đến mỗi nơi thì training cho những người khác nhau, cứ phải đẻ ra lắm kịch bản làm gì? Áp một cái chương trình dạy ấy có phải nhàn tênh không? Nhiều khi nghĩ cũng đúng. Các diễn giả khác họ vẫn vậy. Họ có một vài bài và mỗi chuỗi event cũng chỉ có bấy nhiêu câu chuyện. Hết đợt đi đó họ mới đổi kịch bản mới. Nghĩ vậy thôi chứ tôi không đành lòng làm như thế.

Tôi khác họ. Không phải tôi tài giỏi hơn mà vì tôi có động lực. Họ thuyết giảng cho những kẻ xa lạ và thu lợi nhuận. Còn tôi, tôi nói chuyện với những người chị người em của mình. Tôi chia sẻ những điều tôi biết và nhận lại nụ cười, sự quyết tâm cùng nhiều niềm vui. Bấy nhiêu là đủ thù lao cho người diễn giả này.

NMD_7752-copy

“Tôi không phải diễn giả giỏi nhất nhưng chắc chắn tôi có đam mê lớn nhất”.

Cũng thành thực mà nói, tôi đâu cần trả công bằng tiền !

Sự nghiệp kinh doanh trên đà phát triển là lúc tôi nhận ra đam mê của mình. Đó là cảm giác đứng trên sân khấu với hàng ngàn ánh mắt dõi theo từng lời chia sẻ của tôi. Tôi sẵn sàng đánh đổi danh vọng, tiền bạc cho sứ mệnh ấy.  Đằng sau ánh hào quang của mấy chục chương trình lớn nhỏ trong và ngoài nước, những giọt mồ hôi và cả nước mắt chỉ bản thân tôi thấm. Đôi khi thấy miệng lưỡi thế gian sao mà nghiệt ngã. Có những kẻ bảo: “Chỉ cần cái mặt đẹp để trưng trên sân khấu là đủ, cần quái gì nữa mà bày đặt bỏ công hay bỏ sức”. Có khi họ còn rỉ tai nhau, rằng: tôi là con đàn bà nhàn rỗi, hết việc làm nên bày ra ba cái chương trình nhảm nhí để PR bản thân. Nếu là trước đây hồi còn ngây dại, chắc chắn những câu ấy đã làm tôi sôi máu và tôi quyết đáp trả bằng hết. Nhưng giờ qua bao sóng gió tôi mới tự hỏi một điều: Một ngày 24 tiếng, mình làm việc không xuể. Họ lấy đâu ra thời gian để ngồi lê đôi mách với soi mói từng điều người khác làm thế nhỉ?

Nhưng kì thực, hiếm hoi lắm mới có một ngày những chuyện như vậy lọt vào tâm trí tôi vài phút. Bởi tôi có những việc lớn lao hơn cần bận tâm. Ngày mai, có cả ngàn chị em đang chờ tôi đến. Họ kì vọng ở tôi ngọn lửa. Họ kì vọng ở tôi niềm tin. Vậy làm sao tôi có chỗ cho mệt mỏi, bon chen, sân si, ích kỉ? Lần tự chạy xe ban đêm hơn 200km đường núi để sáng hôm sau có mặt với các chị em Bắc Kạn là minh chứng cho hai từ “nhiệt huyết”. Tôi đáp xe xuống trước bộ mặt gần như shock của mấy đứa em trong ekip. Chúng nó hỏi tôi: “Chị là siêu nhân à?”.  Tôi chỉ cười. Lúc ấy rất muốn quay ra bảo rằng: “Sau này tìm được đam mê các em sẽ hiểu. Có những ngày dù cuộc sống có dí cho em trăm ngàn việc. Rồi thằng cuộc đời lại sút cho em vài phát sưng cả mông. Nhưng chỉ cần là điều em thích, thì ngay sớm hôm sau em cũng có thể bật dậy với 200% năng lượng.” Rất tiếc là chương trình sắp bắt đầu. Tôi lại cháy hết mình với Bắc Kạn. Tự thanh lọc những phiền muộn mệt mỏi. Tự sạc pin thật đầy cho bản thân bằng việc khơi dậy ước mơ của trăm ngàn người khác.

Tin-de-thanh-cong-1

“Dù ngày hôm trước có mệt cỡ nào thì lên sân khấu vẫn luôn phải tràn đầy năng lượng”.

Nội dung các chương trình luôn được thay đổi để phù hợp với độ tuổi, trình độ, nhu cầu của các chị em. Chỉ duy nhất một thứ không thay đổi. Đó là khẩu hiệu: “Bạn dám ước mơ – tôi dám thực hiện ước mơ”.

———————————————————————–

“Châu à! Cố lên Châu ơiiiii. Hay quáaaa” – tiếng đứa em nhân viên nói mớ làm tôi bừng tỉnh dòng suy nghĩ. Khổ thân con bé. Đi với chị Châu hơn chục cái “Tin để thành công” rồi nên giờ đến trong mơ cũng thấy đang làm sự kiện với chị. Có những liều “thuốc tăng lực” như thế hỏi sao tôi có thể bỏ cuộc đây?

NMD_0914-copy

“Ngày mai hàng ngàn chị em đang chờ. Đừng cho phép bản thân mình gục ngã. Tin để thành công!”

Đồng hồ điểm bốn giờ sáng. Lại thêm một chương trình nữa. Tôi tin nó sẽ tiếp tục nối bước thành công!

Nguồn: blogtamsu.vn